Cựu Ước không phân biệt được Thiên Chúa với Thiên Sứ.
Bởi lẽ Thánh Kinh Tân Ước do Đức Giêsu Kitô rao giảng đã khẳng định rằng "Thiên Chúa chưa bao giờ có ai thấy cả" (Gioan 1:18), vì thế có thể những vị thần mà Abraham, Jacob và Môisen đã gặp và quen gọi họ là Jehovah (Giavê), hoặc Elohim (Thiên Chúa), là những Thiên Sứ do Thiên Chúa Thật (The True God) sai đi từ những hành tinh khác xuống trái đất, họ có thể xác giống loài người của trái đất và cách hành động của các thiên sứ này giống như loài người chúng ta, và điều này đã làm cho Môisen lầm lẫn họ là Thiên Chúa Toàn Năng có hình dạng và cá tính hỉ nộ ái ố như loài người chúng ta. Abraham đã gặp 3 thiên sứ và đã gọi họ là Chúa (Lord - Ngài) : " Yavê đã hiện ra với ông nơi Cây Sồi Mamrê. Abraham ngồi nơi cửa lều vào lúc nóng nhất ban ngày. Ông ngước mắt lên, thì này: có ba người đứng bên ông. Vừa thấy, ông liền từ cửa lều chạy ra đón tiếp họ. Ông vái sâu sát đất, và nói: "Thưa Ngài, nếu tôi được nghĩa trước mặt Ngài xin Ngài đừng rời xa tôi tớ của Ngài để người nhà đem lại chút nước, các Ngài rửa chân, đoạn ngã mình bóng cây, để tôi đi kiếm miếng bánh: hầu các Ngài được chắc dạ trước khi rời bước, bởi chưng các Ngài đã dọc đường ngang qua nơi tôi tớ của các Ngài". Họ mới nói: "Cứ làm như ông nói". (Sáng Thế Ký 18:1-5). Trong đoạn này Môisen (người viết ra sách Sáng thế Ký) đã gọi các thiên sứ này bằng chữ "Giavê", mà chữ này thì các giáo hội Thiên Chúa Giáo ngày nay đều thừa nhận đó là tên của Đức Chúa Trời, Đấng Thiên Chúa Toàn Năng. Vậy đấng mà Môisen gọi là Giavê là những vị có thân xác và ăn uống cùng trò chuyện với Abraham, vị này quả thật không phải là vị Thiên Chúa VÔ HÌNH mà Chúa Giêsu xưng tụng.
Ý niệm về Đấng Toàn Năng tạo dựng vũ trụ và điều hành mọi sự trong cõi vô hình và hữu hình thì hẳn mọi người hữu thần đều hiểu được Ngài là Đấng vô biên, vô hình, nhưng khi nói về thiên sứ hay thiên thần thì loài người sẽ hình dung họ như thế nào ?
Trong Sách Sáng Thế Ký có đoạn viết rằng:
Vậy khi loài người bắt đầu thêm đông trên mặt đất, và sinh ra những con gái, thì các con trai Thiên Chúa thấy con gái loài người xinh đẹp; những cô họ ưng ý thì họ lấy làm vợ.... khi các con trai Thiên Chúa đi lại với con gái loài người, và các cô này sinh cho họ những người con. ... Có những người khổng lồ trên mặt đất vào thời bấy giờ và cả sau đó nữa, đó là những anh hùng thuở xưa, những người có tên tuổi. (Sáng Thế 6:1-4)
Các con trai của Thiên Chúa (the sons of God) chính là những Thiên Thần (hay còn gọi là thiên sứ) đã từ trời đến trái đất để làm nhiệm vụ. Họ có thể xác cho nên đã ăn nằm với gái của trần gian và đẻ ra con. Có những thiên thần trung thành tuân phục lệnh của Thiên Chúa, nhưng cũng có những thiên thần vô kỷ luật gây nhiều xáo trộn và tội ác khiến Thiên Chúa bị mang tiếng xấu.
Thánh Kinh Cựu Ước không gọi ai khác bằng tên "Con Trai của Thiên Chúa" ngoại trừ các Thiên Sứ, nhưng trong Tân Ước thì các tông đồ đã gọi Chúa Giêsu là "Con của Thiên Chúa" dù rằng Ngài luôn công khai tuyên xưng mình là con của loài người (son of man)
Người đời lầm lẫn Thiên Chúa với Thiên sứ như vậy cũng đúng thôi, bởi vì chính các Thiên Sứ cũng tự xưng mình là Thiên Chúa khi nói với Abraham câu: Giavê phán với Abraham: "Tai sao Sara lai cười, tự nghĩ: Hẳn tôi không còn sinh nở được ư? khi đã già thế này? Thì nào có gì quá khó đối với Yavê. Ðến kỳ hẹn Ta sẽ trở lại đây với ngươi (thì mãn nguyệt khai hoa rồi), Sara sẽ có con trai". (Gen 18:13-14).

Abraham tiếp đón 3 thiên sứ và gọi họ là Thiên Chúa
Jacob đã vật lộn với một người (Thiên Sứ) đến nổi trẹo xương hông nhưng đã tuyên xưng đó là Thiên Chúa. Rõ ràng người này chỉ là một người ngoài hành tinh có thân xác như người phàm và đã vật lộn với Jacob suốt đêm bất phân thắng bại, nhưng khi mặt trời sắp ló dạng thì người này bảo Jacob phải thả người ra (phải chăng vì không chịu nổi ánh sáng chói chang của mặt trời ?) như kể trong đoạn Khởi Nguyên 32: 23-33 sau đây: "Ðêm ấy Yacob chỗi dậy, đem vợ và hai tỳ nữ và mười một con, ông lội qua Yabboq. Ông đem họ đi và cho họ lội qua khe, ông cũng đem qua những gì ông có. Rồi Yacob đã ở lại một mình. Và có người đã đấu vật với ông mãi cho đến hừng đông đã rạng. Thấy mình không thắng nổi bên kia, thì bên này đạp cho một cái vào hông, và Yacob bị trẹo hông trong khi đấu vật với Người. Người mới nói: "Buông ta ra vì hừng đông đã rạng". Nhưng ông nói: "Tôi sẽ không buông Người ra, trừ phi là Người chúc lành cho tôi". Người hỏi ông: "Tên ngươi là gì?" Ông đáp: "Yacob" Người bảo: "Người ta sẽ không còn gọi tên ngươi là Yacob, nhưng là Israel. Vì ngươi đã đấu với Thiên Chúa cũng như với người ta, và ngươi đã thắng thế". Yacob lên tiếng hỏi và nói: "Xin tỏ cho tôi biết danh Người". Người đáp: Ngươi hỏi danh Ta làm gì? " Và Người đã chúc lành cho ông ở đó. Yacob gọi tên chỗ ấy là Pơnuel. Vì, ông nói: " Tôi đã nhìn thấy Thiên Chúa, diện đối diện, mà mạng tôi vẫn được an toàn". Mặt trời đã rạng tỏ khi ông đi qua Pơnuel, và ông đi khập khễnh bên hông. Bởi thế con cái Israel không ăn gân háng bên hông thú vật cho đến ngày nay, vì Yacob đã bị đập vào hông nơi gân háng." .
Abraham tiếp đón 3 thiên sứ và gọi họ là Thiên Chúa
Cần chú ý ở câu mà Thiên sứ nói với Jacob: "Vì người đã đấu với Thiên Chúa cũng như với người ta (for you have struggled with God and with men …)" Thật khó hiểu, Jacob chỉ đấu với 1 thiên sứ nhưng lại được cho là đấu với Thiên Chúa và đấu với nhiều người !! Có thể nghĩ rằng Jacob trước đó đã vật lộn với nhiều người và đã thắng họ cho nên ông được xem là vô địch đô vật, vì thế khi gặp Thiên Sứ ông mới mạnh dạn thách đấu với Ngài. Nhưng cũng có thể nói cách khác rằng, Thiên Sứ này tuy chỉ có thể xác của một người nhưng linh khí của ngài là sự hiệp thông với nhiều thiên sứ khác cho nên mới tự cho mình là "men" (nhiều người). Đây cũng là cách giải thích về Đức Giavê khi Ngài nói "Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta". Chúng ta là nhiều đấng chứ không chỉ một. Vấn đề này sẽ được bàn luận nhiều hơn ở phần dưới.
| Jacob vật lộn với thiên sứ nhưng ông lại gọi đó là Thiên Chúa |
Trong chuơng 17 câu 1 của Sáng Thế Ký, Đấng lần đầu tiên hiện ra gặp Abraham cũng tự xưng mình là Thiên Chúa Toàn Năng : "Khi Abram được chín mươi tuổi, thì Yavê đã hiện ra cho ông và phán với ông: "Ta là El-Shadday, đấng Thiên Chúa Toàn Năng, hãy bước đi trước mặt Ta và ở cho trọn lành." (When Abram was ninety-nine years old, the LORD appeared to him and said, “I am El-Shaddai—‘God Almighty.’ Serve me faithfully and live a blameless life.) (Genesis 17:1), vì vậy qua chương 18, ba vị Thiên Sứ mà Abraham gọi là Lord cũng là vị Thiên Chúa Toàn Năng như đã tự tuyên bố ở chương trước và Abraham đã cung kính và van xin các vị này như thể đang van xin với Đấng Thiên Chúa GOD vậy.
Cần chú ý rằng chữ Lord trong Kinh Điển được dùng thiếu minh bạch cho nên người xưa, khi diển giải Kinh Thánh, đã gán chữ Lord cho cả Thiên Chúa lẫn Thiên Sứ hoặc gì khác nữa tùy theo ý niệm riêng của họ mà không suy ngẫm về bản chất của các vị khác nhau như thế nào. Chẳng hạn trong Thánh Vịnh 110, câu 1 viết rằng The LORD said to my Lord, "Sit at My right hand, Till I make Your enemies Your footstool." [kinh thánh Việt ngữ dịch thoát ra thành: " Sấm ngôn của Đức Chúa Trời ngỏ cùng Chúa Thượng tôi: Bên hữu cha đây con lên ngự trị, để rồi bao địch thù cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con"], một chữ LORD (viết hoa) dành cho Đức Chúa Cha, và chữ Lord kia (viết thường) dành cho Chúa Con.
Cũng vì sự xài chung chữ Lord (Ngài) để gọi Thiên Sứ trong nhiều trường hợp khác nhau cho nên người diển dịch Thánh Kinh dễ bị lầm lẫn.
Theo Kinh Tân Ước thì Đức Chúa Trời (Thiên Chúa Thật = The True God) không ai có thể nhìn thấy Ngài bằng mắt thịt ( Thiên Chúa, chưa bao giờ có ai thấy cả; - Gioan 1:18)
Sự lẫn lộn cho rằng các thiên sứ (hay người ngoài không gian) là Đúc Chúa Trời được hiểu là: người xưa khi nhìn thấy một hiện tượng phi phàm thì cho là phép tắc và họ quan niệm chỉ có bậc thần thánh, hay đấng Thiên Chúa mới có thể làm được. Do đó khi đấng Yaveh hoặc các thiên sứ hiện ra cùng Môisen hay các tiên tri xưa, thi triển những điều phi phàm quá sức tưởng tượng của họ thì các ông liền gán cho các vì này đanh hiệu là "Thiên Chúa", là Thần.
Nhu Thánh Kinh diễn tả thì các đấng đó chỉ là các Thiên Sứ hữu hình (các con trai của Thiên Chúa) mà con người có thể nhìn thấy hoặc nghe được. Họ không phải là đấng Thiên Chúa Toàn Năng Vô Hình như Kinh Tân Ước khẳng định.
Suy ra, những Thiên sứ này có thể là một giống người đã đạt đến trình độ thông minh rất cao, não bộ của họ có thể dễ dàng hiệp thông tư tưởng cùng đấng Thiên Chúa Toàn Năng vô hình (Đức Chúa Trời) để thờ phượng Ngài và tiếp tay Ngài khai hóa những tạo sinh khác của Ngài đang còn nằm trong vòng ngu muội ở khắp nơi trong vũ trụ.
Đấng Thiên Chúa trong Kinh Cựu Ước được viết khởi đầu bằng chữ El. Chẳng hạn:
El-Shaddai = Thiên Chúa - Toàn Năng.
El-bethel = Thiên Chúa - nhà (nhà của Chúa).
El-bethel = Thiên Chúa - nhà (nhà của Chúa).
Chữ El này là viết tắt của chữ Elohim, và người xưa vì quá kính sợ Ngài cho nên không dám thốt lên toàn chữ mà chỉ nói tắt là El thôi. Vậy, thật ra Elohim có nghĩa là gì ?? Xin thưa chữ này có nghĩa rất đơn giản là NHỮNG VỊ ĐẾN TỪ TRỜI. Đây là một danh từ số nhiều khiến người ta thắc mắc tại sao Đức Chúa Trời lại là số nhiều ? "Một người" đến từ trời thì phải gọi là ELOHA, nhưng người ta chỉ nghe nói đến Elohim mà thôi.
Nếu đọc sách Sáng Thế (Khởi Nguyên - Genesis) một cách kỹ lưỡng thì chúng ta nhận thấy có câu:
- Then God said, "Let Us make man in Our image, according to Our likeness; (Gen 1:26). Dịch ra tiếng Việt là: "Thiên Chúa phán: "Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta"
- Then God said, "Let Us make man in Our image, according to Our likeness; (Gen 1:26). Dịch ra tiếng Việt là: "Thiên Chúa phán: "Chúng ta hãy làm ra con người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta"
- Then the LORD God said, "Behold, the man has become like one of Us, to know good and evil. (Gen 3:22) - Dịch ra tiếng Việt là : " ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa nói: "Này con người đã trở thành như một kẻ trong chúng ta, biết điều thiện điều ác."
Tại sao lại viết là CHÚNG TA ? Tại vì họ là một nhóm "con trai của Thiên Chúa Toàn Năng", là "những người từ trời xuống" (Elohim). Cũng vì thế mà một lượt 3 thiên sứ đã đến với Abraham hoặc 1 người đã hiện ra để vật lộn với Jacob. Nhưng đối với con người thời đó, bất luận là nhiều hay ít, tất cả các vị đó đều là "các con trai của Thiên Chúa Thật" cho nên đều có thể được gọi là ELOHIM (những vị từ trời đến).
Câu : "Này con người đã trở thành như một kẻ trong chúng ta " sau khi ăn được Trái Biết Lành Biết Dữ (có thể hiểu đó là "trái hiệp thông trí tuệ của Thiên Chúa" để trở nên khôn ngoan). Vậy thì ngụ ý rằng: con người nếu có được khả năng thông hiệp trí tuệ với Thiên Chúa thì có thể trở thành một Thiên Chúa (một kẻ như "chúng ta"). Ngoài ra trước khi ăn trái cấm thì hai ông bà chưa phải là những người giống Thiên Chúa, chỉ sau khi ăn xong thì mới giống mà thôi. Vậy phải chăng Trái Cấm là một kích thích tố kỳ diệu khiến não bộ của con người phá vỡ mọi ranh giới để hòa nhập được với thần linh của Thiên Chúa ?? Nhưng xem ra các thiên sứ không mấy tin tưởng vào sự trưởng thành của Adam và Eva, hai người này có thể lạm dụng quyền năng của Thiên Chúa để làm chuyện không hợp lý cho nên các vị "chúng ta" đó đã đuổi họ ra khỏi vườn Eden để họ không ăn được trái Trường Sinh ở trong vườn để sống mãi và làm bậy.
Dân thời cổ xưa không cần phân biệt các vị thần làm gì. Vị nào giúp được cho họ việc gì thì họ thờ. Dân Do Thái thì thờ thần Giavê quyền uy nhiều phép tắc và thần Giavê tự xưng là Chúa ghen tương, bởi vì chung quanh còn có những vị thần khác chẳng hạn thần Baal mà các dân tộc khác đang thờ, cũng phép tắc như ai khiến một thời tiên tri Elia thách đấu và đã thắng vì thần Baal không thể cho lửa từ trời xuống thiêu của lễ của họ trong khi thần Giavê thì xẹt lửa từ trời xuống thiêu của lễ của Êlia dù ông đã cho tưới nước ướt nhẹp để chứng minh thần Giavê của ông nhiều uy lực. Và khi đã thắng cuộc, ông Êlia cho sát hại hết phe thờ thần Baal. (1 Cac Vua 18:16-40). Còn nữa, Ông Jacob, cháu nội của Abraham, làm rể mất 20 năm cho ông cậu của mình tên Laban ở xứ Syria để cưới hai cô em họ Leah và Rachel, nhưng gia đình của Laban lại không thờ thần Giavê mà lại thờ thần khác, và khi Jacob mang vợ con trở về xứ của mình thì cô vợ Rachel lại ăn ccáp tượng thần của bố mình mang theo khiến ông này phải rượt theo muốn lấy lại nhưng cô ả đã dấu kín không trả lại. (Sáng Thế 31:22-42). Những chuyện ở trên cho thấy thời đó có nhiều vị thần (hay thiên sứ) để dân thờ lạy, mỗi vị có uy lực riêng của mình và các kẻ thờ lạy họ lại đi giết hại lẫn nhau. Họ chẳng biết ai là đấng Thiên Chúa Toàn Năng mà chỉ biết ai đang giúp đỡ họ nhiều nhất mà thôi. Đối với dân Do Thái cũng vậy, họ thờ lạy các thiên sứ và cho đó là cùng một nguồn gốc quyền lực của đấng Giavê chứ không phân biệt rõ ràng ai ra ai cả. Vị mà dân Do Thái thờ được biết đến là ELOHIM tức NHỮNG VỊ TỪ TRỜI ĐẾN..
Thỉnh thoảng cũng có người hỏi tên của Elohim là gì, nhưng họ không được trả lời thỏa đáng. Chẳng hạn khi Moise hỏi đấng hiện ra với mình trong bụi gai là ai thì Ngài trả lời một cách chân thật : TA LÀ TA (I am who I am). Đây không phải là một cái tên mà chỉ là diễn tả thực trạng của vị đó. Tại sao Ngài không nói tên thật của Ngài ?? Xin thưa là Ngài không có tên gọi theo tiếng của loài người mà chỉ có tên theo kiểu nào đó ở ngoài vũ trụ. Có thể diễn tả nó như một làn sóng tư tưởng hay một màu sắc của ánh sáng hay là một mã số chỉ được cảm nhận bởi trí tuệ chứ không phải là một âm thanh hay tiếng nói được nhận biết bằng thính giác.
Có quý vị nào đã từng xem phim Splash chưa ? Trong phim này một em "người cá" (mermaid) xinh đẹp (do nữ diễn viên Daryl Hannah thủ vai) bỏ cái đuôi cá của mình để đi du lịch trên đất liền. Cô nàng quá thông minh nên chỉ sau 2 tiếng xem Tivi ở chốn công cọng, cô nàng đã nói được tiếng người. Cô gặp được một chàng trai (do Tom Hanks thủ vai) và được hỏi: "Em tên là gì ?" Cô trả lời: "Em tên là Shhrrrrieeeeeekk" và khi cô nói tên của mình qua tần số siêu âm thì đã khiến cho các màn ảnh Tivi trong tiệm vở tung. Đó là tiếng rít của cô người cá dưới lòng biển để nhận biết nhau với đồng loại. Cũng thế, đối với người đã đạt đến độ thông minh tuyệt đỉnh và thần giao cách cảm, họ không cần phải có tên gọi như loài người cho nên khi Môsê hỏi tên của vị thần hiện ra, thì chỉ được Ngài trả lời gọn lỏn: "Ta là Ta" và dặn Môsê hãy xem đó như là tên của Ngài. (Xuất Hành 3:13-14). Các nhà thần học diễn dịch cái tên TA LÀ TA có nghĩa "Ta là Đấng Tự Hữu", nhưng cách diễn dịch này quá chủ quan và sai với nguyên nghĩa.
Theo cổ ngữ, câu nói "TaLàTa" được phát âm là YAWEH, mà về sau có người lại nói trại ra thành Jehovah. Nếu có một người ngoại quốc nào hỏi tên của bạn là gì, bạn có thể đùa nghịch trả lời anh ta rằng "Ta là Ta" và từ đó bạn sẽ được người đó chào bạn bằng câu "Good morning Mister TALATA" và sẽ có một ông thầy bói nào đó phiên dịch ra cho ông ngoại quốc đó ý nghĩa của tên bạn rằng "Anh đó là Đấng Tự Hữu đó" và người ngoại quốc đó tự hỏi "phải chăng anh ta là đấng Giavê ?"
Đây không phải là lần duy nhất "những người đến từ trời" (Elohim) không trả lời được về tên của mình, bởi vì khi Jacob vật lộn với Thiên sứ và hỏi tên của vị thiên sứ này, thì ngài cũng ấp úng không trả lời được và hỏi ngược lại : " Ngươi hỏi danh ta làm gì ? "
Để kết luận, dựa theo Kinh Thánh, chúng ta có đủ lý do để tin rằng người xưa chưa từng biết được vị Thiên Chúa Thật, đấng vô hình, đấng mà Chúa Giêsu gọi là Abba là ai mà chỉ biết các vị thiên sứ đại diện cho Ngài mà thôi và gọi họ bằng cùng một tên giống như tên của Thiên Chúa. Có thể nguyên do của sự lầm lẫn này là do Môisen đã viết chữ Elohim mà không giải thích phân định ý nghĩa trung thực của chữ này là MỘT đấng hay là NHIỀU đấng từ Trời xuống. Phần lớn trong toàn bộ Kinh Thánh đều cho rằng đó là một đấng Giavê, nhưng trong trong sách Sáng Thế Ký lại hé lộ cho chúng ta thấy rằng Thiên Chúa là nhiều vị là "chúng ta" và rất nhiều thiên sứ cũng tự xưng mình là Thiên Chúa.
Người xưa đã nhìn thấy thiên sứ và đã gọi họ là Đức Chúa Trời thì điều đó chẳng có hại gì, chỉ là chưa đủ phân minh mà thôi.
Nhưng ngày nay, nhờ có Chúa Giêsu mà chúng ta hiểu rõ hơn về Đấng Thiên Chúa vô hình, đấng Cha chung, nhân hậu với mọi loài chứ không thiên vị chủ trương tiêu diệt một dân này để rồi chọn một dân khác làm dân riêng cho mình. Đã là cha chung của nhân loại thì không có dân nào là dân riêng của Ngài cả !! Vị thần Giavê đã chọn dân Do Thái làm dân riêng của Ngài e rằng chưa phải là đấng tạo hóa dựng nên loài người vì trong sách Ezekiel đã ghi rằng Ngài chỉ đi ngang qua trái đất và bất chợt nhìn thấy dân Do Thái như một bé gái sơ sinh trần truồng được "ai đó" sinh ra và bỏ rơi trong máu me, và ngài Giavê đã đoái thương, chăm sóc và bảo vệ nó cho đến khi nó trưởng thành và chọn nó là của riêng cho mình. (Ezekiel 16:4-8)
Thiên Chúa Thật phải là đấng cha chung của nhân loại và sẽ ban bố tình thương và lòng tha thứ của Ngài lên hết mọi người như Chúa Giêsu đã dạy : "Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính. "(Mt 5:44-45)
Sở dĩ trong Cựu Ước các Thiên sứ có thể tự xưng là Thiên Chúa là bởi họ đang hiệp thông tư tưởng với Đấng Toàn Năng và lãnh nhận sự ủy thác từ Ngài. Cũng như Chúa Giêsu, tuy Ngài mang xác thịt loài người, nhưng Ngài luôn hiệp thông với Đức Chúa Cha cho nên Ngài đã có khả năng làm nhiều phép lạ và cũng đã tuyên xưng mình với Chúa Cha là MỘT, Vì thế chúng ta gọi Chúa Giêsu là Thiên Chúa cũng rất chính xác, nhất là kể từ khi Ngài sống lại từ cỏi chết thì mọi uy quyền trên Trời dưới Đất đều được Chúa Cha trao trọn cho Ngài. (Mt 28:18) Riêng những thiên sứ xấu đã lạm dùng quyền năng Thiên Chúa để phát huy những hỉ nộ bất thường của mình thì chúng ta có thể xem đó là cá tính "người" của họ chứ không phải do Thiên Chúa truyền đạt. Tuy Chúa Giêsu tự xưng mình là "con của loài người" (son of man) nhưng Ngài luôn vâng lời và hiệp thông với Đấng Toàn Năng nên Ngài đã được Cha mình sủng ái và ban hết quyền lực cho Ngài. Vì thế, dù Ngài là con người nhưng nhân loại đã nhận ra Ngài chính là Thiên Chúa. Tuy chính Ngài cũng đã xác nhận rằng " Chúa Cha cao trọng hơn Thầy" (Gioan14:28), nhưng khi đã hiệp thông với Cha của Ngài thì " Ta và Chúa Cha là Một " (Gioan 10:30). Giống như giọt nước biển khi bị tách rời chỉ là nhỏ bé so với biển cả, nhưng khi đã hòa mình vào lòng biển cả thì giọt nước chính là biển cả vậy.
JB Trường Sơn

