Wednesday, 22 May 2013

Cần phải cách ly Cựu Ước ra khỏi giáo huấn của Kitô Giáo

Cần phải cách ly Cựu Ước ra khỏi giáo huấn của Kitô Giáo
Kinh Thánh của Thiên Chúa Giáo cần được phân biệt rõ ràng để tôn vinh và xữ dụng, hoặc chỉ để tham khảo rút kinh nghiệm về sự khôn ngoan và những sai lầm của người xưa hầu tránh làm việc dữ tai hại. Phân biệt chúng để biết lời nào là "Lời Chúa" và lời nào là lời của người phàm tục để loại trừ cái xấu ra khỏi giáo huấn và duy trì những lời chân lý để hành đạo.
Ai cũng thấy rằng Bộ Kinh Cựu Ước chứa đựng những giáo huấn hung bạo do những ông tiên tri thời xa xưa tự cho mình là kẻ đã nghe được lời dạy của Thiên Chúa rồi truyền lại cho dân chúng.
Nhưng tiên tri (prophet) là những ai mà chúng ta cần phải tin tưởng và tôn trọng đến thế ?
Theo định nghĩa thì tiên tri là "a dreamer of dreams" (sách Đệ Nhị Luật 13:1, 13:3) tức "một kẻ nằm mộng", và ngay cả ông tiên tri "thứ thiệt" là Samuel cũng định nghĩa tiên tri là "he who is now called a prophet was formerly called a seer" (1Sam 9:9) tức "kẻ mà nay chúng ta gọi là tiên tri thì lúc xưa được gọi là kẻ mơ thấy". Trong sách Cựu Ước ghi lại lời của rất nhiều tiên tri, mà tệ nhất là ông tiên tri Ezekiel chuyên nói những điều tai họa và dữ tợn rồi gán cho Thiên Chúa. Người ta thường gọi ông này là "the calamity howler" tức "kẻ tru tréo báo tai họa".
Theo như lời Kinh Sách ghi lại thì những tên tiên tri nào mạo danh Thiên Chúa để nói bậy thì phải bị ném đá cho chết (Đệ Nhị Luật 18:20). Vậy tiên tri là thứ có thể giêt đi vì nói bậy thì tại sao lại cho rằng những lời họ nói là của Thiên Chúa ?? Phải chăng vì quá sợ quyền lực của cái đám lãnh đạo tôn giáo thời xưa mà không một ai dám phản kháng để gạt bỏ những lời xàm bậy của các tiên tri ? Cũng tương tự, chẳng có tín đồ Hồi giáo nào dám phản kháng lại lời dạy của tiên tri Mohammed chỉ vì họ sợ các lãnh tụ tôn giáo chém bay đầu của họ. Đó là một truyền thống của sự sợ hãi mà các giáo hội Thiên Chúa giáo vẫn còn bị ám ảnh cho nên vẫn phải ôm cứng bộ sách Cựu Ước đầy hung bạo và phản nhân loại xem như là Kinh Thánh.
Khẳng định bộ sách này chỉ là một bộ sử của dân Do Thái và Do Thái Giáo mà thôi. Nếu quả thật nó là một bộ sách đầy quyền uy và chân lý thì tại sao Đức Jesus phải mất cả cuộc sống của mình để lập ra một đạo mới cho nhân loại đi theo với những giáo huấn mới mẽ đầy lòng thương và trắc ẩn được ghi lại trong Bộ Kinh Thánh Tân Ước ?
Ấy vậy mà các hội thánh Thiên Chúa giáo, chỉ vì theo truyền thống cổ xưa, vẫn tuyên xưng và xữ dụng những kinh sách Cựu Ước dữ tợn và hung bạo của các tiên tri xa xưa đó, họ đã viết ra chúng cách đây trên 3 ngàn năm khiến cho mọi chân lý đều bị xáo trộn và tạo hổn loạn trong xã hội an bình của thế giới văn minh. Việc Đức Giáo Hoàng John Paul 2 đã công khai tuyên xưng 7 núi tội lỗi của giáo hội Công Giáo vào tháng Ba năm 2000 tuy đã phơi bày một lòng sám hối, nhưng vẫn chưa cho thấy là hội thánh sẽ không tiếp tục sai lầm và phạm tôi như trước. Vì sao ? Là vì họ theo nguyên tắc "tông truyền" vẫn duy trì nguyên nhân của sự ác, đó là bộ kinh Cựu Ước mà trong đó vẫn còn sờ sờ những lệnh giết người hung bạo do đấng mà họ vẫn còn gọi là Thiên Chúa Giavê và vẫn còn đồng hóa vị này với Đấng Thiên Chúa Cha nhân từ của Đức Jesus để thờ lạy và vâng phục một cách không phân biệt. Họ không muốn tách rời sách Cựu Ước này ra khỏi Tân Ước như đấng lập đạo Jesus đã truyền dạy.





Đáng ra nếu Hội Thánh Công Giáo giữ đúng giáo lý của Đức Jesus thì đã không thể nào phạm tội giết người kinh khủng như trong quá khứ, bởi vì họ sở hữu và đọc được hằng ngày những giáo huấn hòa bình của đấng lập Đạo Jesus, Ngài đã dạy phải thương yêu người như chính mình vậy và phải yêu thương luôn cả kẻ thù của mình nữa. Vậy vì cớ gì mà Hội Thánh Công Giáo lại phạm tội giết người ??
Xin xác định một cách rõ ràng rằng, sở dỉ họ phạm tội giết người là vì ông Giáo Hoàng của họ đã dám mạo nhận mình là "Vị Đại Diện cho đấng Thiên Chúa Jehovah hung bạo", là đấng xưa kia đã ra lệnh cho dân Do Thái diệt chủng mọi dân tộc nào phản kháng họ mà chẳng cần phải tỏ lòng thương xót (Ezekiel 9:5).
Khi Giáo hội Kitô Giáo mới hình thành vào những thế kỷ đầu của Công nguyên thì vị Giáo Hoàng chỉ tuyên xưng mình là vị đại diện cho Đức Jesus mà thôi, tức là đại diện cho đấng hiền hòa buộc họ phải yêu thương đồng loại. Nhưng về sau, vì bị quỷ Satan thúc dục phải bành trướng thế lực trần gian của họ, họ đã biến tôn giáo của Đức Jesus thành "đạo của Giáo Hoàng La Mã" đầy lươn lẹo, muốn dùng quyền lực của gươm giáo để ép buộc người khác phải cải đạo theo đạo của họ.
Nhưng làm sao một giáo hội tự cho là "yêu thương đồng loại" lại được phép giết người ? Ấy là vì họ đã âm mưu chèn vào giáo điều một tín điều mới do quỷ Satan xúi dục, tên quỷ này đã bày kế cho họ rằng, muốn vô hiệu hóa giáo huấn yêu người của Đức Jesus thì phải dùng quyền lực cao hơn Ngài, tức phải dùng quyền lực của Đức Chúa Cha để đè bẹp quyền lực của vị Chúa Con quá hiền lành này.
Vì nghe lời xúi dục hợp với bản chất cuồng bạo của mình, Giáo Hoàng La Mã đã tuyên xưng tín điều : "Giáo Hoàng là đấng thay mặt cho Thiên Chúa Jehovah". Bởi lẽ Đức Jehovah, theo Kinh Cựu Ước là đấng đã ban cho loài người sự sống cho nên Ngài có quyền cắt đứt sự sống đó, có nghĩa là Ngài có toàn quyền giết người, vì thế ai đại diện cho Ngài cũng có được quyền sinh sát trong tay mà không mang tội với Đức Jesus vì Jesus đã trở thành thứ yếu nằm dưới quyền của Jehovah.
Thế là tai kiếp đã xảy đến với nhân loại bởi nạn bắt đạo, buộc người khác đạo hay đồng đạo khác phái phải cải đạo nếu không thì hành hạ họ cho đến chết hoặc mang ra thiêu sống.
Đó là hậu quả ghê tởm và tai hại của việc bám vào Cựu Ước và bắt chước những sai lầm trong đó để thi hành lệnh tàn sát lẫn nhau của thần Jehovah.
Đứng trước những lỗi lầm của mình trong quá khứ như thế, nhưng Giáo Hội Thiên Chúa Giáo hiện nay xem ra chưa thức tỉnh, vẫn ngoan cố không nghe lời răn bảo của đấng lập đạo Jesus để tách rời Cựu Ước ra khỏi Tân Ước mà vẫn ngoan cố ôm khư khư cái bộ sách lịch sử đầy oan nghiệt này.
Ngày nào mà các hội thánh Thiên Chúa Giáo còn ôm giữ bộ Sách Cựu Ước và vẫn xem nó như "Lời Chúa" thì ngày đó họ vẫn không rửa sạch được cái tội giết người của mình và tội phản nghịch với Đức Jesus.
Sở dỉ Thiên Chúa Giáo vẫn kính sợ KinhThánh Cựu Ước và không dám gạt nó qua một bên, ngược lại còn cúi đầu tuyên xưng đó là “Lời Chúa” là vì họ hoặc đã mê muội không hiểu, hoặc đã cố tình bất tuân lời răn dạy của Chúa Giêsu vì Ngài đã dạy rõ ràng rằng:
- Thiên Chúa, chưa bao giờ có ai thấy cả; nhưng Con Một vốn là Thiên Chúa và là Đấng hằng ở nơi cung lòng Chúa Cha, chính Người đã tỏ cho chúng ta biết. (Gioan 1:18)
- Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha. (Gioan 6:46)
- Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người, cũng chẳng bao giờ thấy tôn nhan Người (Gioan 5:37)
Dựa theo 3 đoạn kinh Thánh Tân Ước nêu trên chúng ta biết rằng chẳng có con người nào, hoặc tiên tri nào nghe hoặc nhìn thấy được Thiên Chúa cả, ngoại trừ Đức Jesus. Vậy cái đấng Jehovah mà các tiên tri trong Cựu Ước đã nghe, nhìn và thậm chí ngồi ăn chung với Ngài là ai vậy ? Phải chăng đó là Thiên Chúa ? Khẳng định là không phải, mà ngài chỉ là một Vị Thiên Sứ của Thiên Chúa vô hình mà thôi. Chính sách Cựu Ước đã xác nhận đấng Jehovah là vị mà ông Môisen và 70 trưởng lão đã nhìn thấy và được phép ngồi ăn dưới chân Ngài trong câu kinh điển sau đây :
“Ông Mô-sê đi lên cùng với ông A-ha-ron, Na-đáp, A-vi-hu và bảy mươi người trong hàng kỳ mục Ít-ra-en. Họ nhìn thấy Thiên Chúa của Ít-ra-en; dưới chân Người như có nền lát bằng lam ngọc, trong vắt như chính bầu trời. Người không ra tay hại những bậc vị vọng của Ít-ra-en; họ được chiêm ngưỡng Thiên Chúa, và sau đó họ ăn uống. (Xuất Hành 24:9-11).
Vậy Đấng Jehovah không phải là Đấng Thiên Chúa Cha vô hình mà Đức Jesus đã dạy cho chúng ta biết, do đó tất cả những lời ghi chép trong Sách Cựu Ước và cho đó là “lời của Thiên Chúa” là hoàn toàn sai, mà đó chỉ là lời của vị thần Jehovah có hình thể và tiếng nói mà loài người được nhìn thấy và nghe được.
Đã biết sai mà không chịu sữa thì đó là ngoan cố và lạc đạo. Hãy can đảm sữa sai đi chứ !

Trường Sơn


Thursday, 9 May 2013

Thánh Kinh Cựu Ước chỉ là giai đoạn khai quang

Thánh Kinh Cựu Ước chỉ là giai đoạn khai quang

JB Trường Sơn
- Apr 11, 2010 
Tôi đã từng bỏ nhiều thì giờ để nghiên cứu Cựu Ước, đã từng bức tóc giựt râu vì những điều sai trái, hàm hồ hoặc mê tín trong đó. Nhưng sau khi đã chán chường với những ngang trái của nó, tôi bắt đầu tỉnh trí lại và tự cười chế riểu mình vì đã quá quan trọng hóa một tác phẩm của quá khứ xa xưa, đã cho nó một giá trị thực tiển có tính trường cữu. Tại sao tôi đã quan trọng hóa nó đến như vậy ? Ấy là vì tôi đã được "nhồi sọ" rằng Thánh Kinh Cựu Ước là "lời của Thiên Chúa". Có phải vì ngu muội hay là vì âm mưu mà người ta hiện nay vẫn quả quyết rằng Thánh Kinh Cựu Ước chính là lời của Thiên Chúa ? Thật ra Thánh Kinh Cựu Ước chỉ là một sách dạy dổ và học hỏi của người xưa vào cái thời mà con người chưa biết trời trăng như thế nào, cái thời mà sự tưởng tượng đã khiến cho con người đâm ra sợ hãi trước hiện tượng thiên nhiên hoặc huyền bí khiến họ phải chấp nhận mọi điều phi lý mà chẳng dám đặt dấu hỏi vì không thể nào trả lời được, cai thời mà tiên tri Ezekiel khi thấy phi thuyền không gian của người ngoại tinh cầu xuất hiện thì lạy sói trán và cho đó là thần linh, là Thiên Chúa..
Đối với thời đại Kitô Giáo hiện nay, thiết tưởng giá trị của Cựu Ước đã không còn cao đẹp như thời cổ xưa mà nó chỉ còn giá trị di sản văn hóa mà thôi, vì tín lý trong đó đã biến thành thô thiển như chiếc xe thổ mộ (xe có bánh gổ do trâu bò kéo), chỉ có thể giúp cho con người sống vâng phục một kiếp nô lệ sợ hãi trước cường quyền chứ không giải phóng họ bằng tình thương và giao cảm.
Giờ này mà còn nghiên cứu Cựu Ước để tìm chân lý thì hơi buồn cười vì chẳng ai còn đi nghiên cứu bánh xe thổ mộ để tìm khuyết điểm trong sự tròn méo của nó, cũng giống như người ta không còn phê bình cách thức thiếu vệ sinh của cha ông Việt-Nam chúng ta cách đây 1 thế kỷ khi họ đi cầu xong phải gạt đít bằng ngón tay cho sạch sẽ. Ở thời đại mà ngành thiên văn đã nhìn thấy những tinh tú xa hàng mấy ngàn năm ánh sáng mà còn bàn cải Trái đất (à, phải nói là Mặt Đất) là một mặt bằng phẳng nằm giữa hai khối nước như Sách Khải Nguyên (Genesis) đã trình bày thì thật là trò chơi để tiêu pha thì giờ của trẻ con.
Vậy hảy bỏ qua chuyện nghiên cứu Cựu Ước như là sách truy tìm chân lý mà chỉ nên nghiên cứu nó dưới con mắt tìm hiểu văn hóa và lịch sử mà thôi. Đừng tranh luận gì về nó cho nhọc sức dở hơi. Nếu trong hiện tại còn có những người bám víu vào Cựu Ước để cho rằng đó là chân lý thì điều này đã bị Chúa Giêsu phê phán rồi.
Những người tin mù quáng vào Cựu Ước và tuyên truyền những điều thô thiển trong đó thật đã xem thường công lao giảng dạy của Chúa Giêsu, vì mục đích của Chúa Giêsu khi đến trần gian này, ngoài việc chịu đóng đinh trên khổ giá để cứu chuộc nhân loại, còn là rao giảng một giáo lý mới cho muôn dân. Ngài phải mất ba năm đi rao giảng, tuyển mộ môn đồ và truyền lịnh cho họ phải : “.. dạy bảo muôn dân tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em..". (Matthew 28:20). Rõ ràng Ngài KHÔNG KHUYẾN KHÍCH họ loan truyền giáo lý cũ trong Cựu Ước với những giết chóc tru diệt, mắt đền mắt răng đền răng, mà chỉ dạy dổ muôn dân tuân giữ "mọi điều Thầy đã truyền cho anh em" thôi, đó là những giới răn mới tràn đầy nhân bản, tôn trọng mạng sống con người, khoan dung và tha thứ, hoàn toàn khác hẳn những hung bạo của đấng Giavê (Jehovah) trong Cựu Ước . Chúa Giêsu cũng đã răn dạy rằng: Không nên pha trộn giáo lý mới của Ngài với giáo lý cũ vì hai bên sẽ chọi nhau. . Đức Giê-su còn kể cho họ nghe dụ ngôn này: "Chẳng ai xé áo mới lấy vải vá áo cũ, vì như vậy, không những họ xé áo mới, mà miếng vải áo mới cũng không ăn với áo cũ. 37 "Không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu mới sẽ làm nứt bầu, sẽ chảy ra và bầu cũng hư. 38 Nhưng rượu mới thì phải đổ vào bầu mới. (Luke 5:36-38)
Ngài nói trước rằng:... Cũng không ai uống rượu cũ mà còn thèm rượu mới. Vì người ta nói: "Rượu cũ ngon hơn" (Luke 5:39)
Câu cuối cùng này ngụ ý rằng những kẽ khen Cưụ Ước hay tốt là nhũng kẻ ngoan cố và đầy thành kiến.
Các đoạn kinh thánh nêu trên còn cho thấy sự bất tương dung giữa hai nền giáo lý cũ của Cựu Ước và mới của Tân Ước và khuyên những ai đã dùng thứ nào thì không nên dùng thứ kia vì phá hỏng đức tin. Bởi lẽ Ngài đã sai bảo các tông đồ đi rao giảng giáo lý mới của Ngài, như vậy gián tiếp Ngài đã dẹp giáo lý cũ của Cựu Ước qua một bên không dùng tới nữa để tránh sự đối chọi.
Cựu Ước chỉ là "giai đoạn khai quang" còn Tân Ước mới là một phi đạo đã được thành lập để “chiếc máy bay cứu rổi Giêsu” cất cánh đưa chúng ta lên trời, dẩn tới sự sống muôn đời. Có phi đạo tráng nhựa xây đắp tốt lành rồi thì sự khai quang đã chấm dứt, nó chỉ là ấn tượng có giá trị lịch sử mà thôi chứ không còn tác dụng trên thực tế nữa.
Cách đây 2 ngàn năm Chúa Giêsu đã bị giới luật sĩ lên án là đã dám sửa đổi Thánh Kinh Cựu Ước mà họ xem như bất khả xâm phạm, và Ngài đã trả lời rằng: "Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê hoặc lời các ngôn sứ. Thầy đến không phải là để bãi bỏ, nhưng là để kiện toàn. Vì, Thầy bảo thật anh em, trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành.
Quả đúng như vậy, Ngài không hề sửa đổi một chấm phết nào, Ngài chỉ lập nên những luật lệ và giáo lý mới, còn luật lệ cũ thì không hề sửa đổi, vẫn để y nguyên đó, bảo tồn nó kỷ lưỡng như ở bảo tàng viện để ai muốn nghiên cứu học hỏi thì cứ làm. Bên cạnh túp lều da của Abraham, Ngài đã xây dựng một căn nhà bằng gạch đá vững chắc để bảo vệ đàn chiên cừu của Ngài khỏi sự de dọa của sói lang, con chiên nào muốn vào đó để trú ẩn thì sẽ được sống an toàn, còn con chiên nào muốn ra nằm ngủ quanh túp lều của Abraham thì vẫn được tự do đến đó nhưng phải đối diện với thử thách và nguy hiểm. Vì không đọc rõ Tân Ước, bọn phản đạo thường chỉ trích rằng Chúa Giêsu muốn loại bỏ Cựu Ước. Nhưng Ngài nói rất rõ ràng là Ngài không loại bỏ lề luật cũ của Cựu Ước mà chỉ ngăn cách và để dành nó qua một bênđể những ai muốn dùng nó thì hãy dùng, còn những ai ham chuộng sự cứu rỗi cho linh hồn để hưởng hạnh phúc nước trời thì hãy dùng lề luật mới hữu hiệu và cao siêu hơn. Ngài nói : … nhưng rượu mới thì đổ vào bầu mới, thế là giữ được cả hai (có nghĩa là bầu rượu cũ cũng sẽ được bảo toàn nếu chỉ dùng để chứa rượu cũ thôi).
 Quý vị hãy thử vào viện bảo tàng để ngắm chiếc xe đạp của thời xa xưa xem có ai đã thò tay vào để biến cải phụ tùng nào của nó không ? Không, nó vẫn được giữ nguyên vẹn như thời mới được chế tạo, bản đồ thiết kế vẫn được giữ gìn để ai có thích thì cứ sao chép về chế tạo lại một chiếc để xài cho vừa ý thích. Chiếc xe đạp Cựu Ước là một dụng cụ rất hữu dụng cho con đường làng, nhưng nó bị cấm không được đi vào xa lộ, vì ở đó dành cho những xe hơi thời đại mới chạy cao tốc sẽ khiến cho xe đạp gặp tai nạn. Vậy xe đạp chỉ nên dùng cho những nơi không có xe hơi.
Trong Cựu Ước, Đức Gia vê không bao giờ hứa ban cho con người cuộc sống vỉnh cửu mà chỉ là đất đai và vương quyền trên trần thế với cuộc sống tạm bợ mà thôi, trái lại Chúa Giêsu đã nối chúng ta được với sự sống vỉnh cửu bằng lòng Tin vào Ngài: “những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa.” (John 1:12) .


Hủ Lô nay đã hết thời
Vào bảo tàng viện nghỉ ngơi yên hàn
Đừng làm việc thừa thải vừa mất công, vừa làm cho bạn loạn trí vì sẽ gặp phải nhiều mô tả sai lầm trong đó: Những đấng thần linh mà các tiên tri và tổ phụ trong Cựu Ước nhìn thấy được không phải là Thiên Chúa mà chỉ là những thiên sứ của Ngài mà thôi vì thánh Gioan đã khẳng định rằng: “Thiên Chúa, chưa bao giờ có ai thấy cả;” (John 1:18). Tiên tri Ezekiel đã mô tả Đức Jehovah (Gia vê) như là vị thần linh tầm thường, không phải là Đấng Tạo Hóa đã ban sự sống cho loài người mà chỉ là vị thần linh qua đường, tình cờ nhìn thấy loài người đáng thương cho nên ra tay nuôi dưởng họ: “Ngày mới sinh ra, ngươi bị quẳng ra giữa đồng vì ai cũng ghê tởm ngươi. Ta đi ngang qua chỗ ngươi và thấy ngươi giẫy giụa trong máu.” (Ezek 16:5-6). Ông cũng mô tả Đức Jehovah (Gia vê) như là một ông thần phù thủy bày vẻ cho ông hành nghề bùa ém để trừng phạt dân Israel (Ezekiel chương 4). Thật trái ngược với lời mô tả của Chúa Giêsu về Thiên Chúa, Cha của Ngài thương yêu mọi con cái dù chúng xấu và phản bội.
Kết Luận: Đọc Cựu Ước như là tài liệu trong viện bảo tàng mà thôi, vì những điều dạy trong đó có quá nhiều thiếu sót và sai lầm, riêng những điều cho rằng hay ho trong Cựu Ước cũng không thể sánh bằng lời giáo huấn của Chúa Giêsu. Đọc hết Thánh Vịnh của David cũng không thể tạo được lòng yêu mến và khâm phục Thiên Chúa cho bằng nhìn ngắm sự cấu tạo tinh vi của DNA và sự bao la huyền bí của vũ trụ khiến tâm hồn con người ngất ngây trước sự toàn năng của Ngài. Những khám phá của loài người sau này về vủ trụ đã hé lộ cho loài người biết thêm nhiều về Đấng Chủ Quản của nó, đấng này mới chính là Thiên Chúa “Thật” chứ không phải là vị thần Jehovah (Gia vê) đã được các tiên tri mô tả. Trong kinh Tin Kính của đạo Công Giáo có câu nói về Đấng này khi tuyên xưng đức tin với Đức Giêsu rằng : “Ngài là Thiên Chúa bởi Thiên Chúa, Ánh Sáng bởi ánh Sáng, Thiên Chúa Thật bởi Thiên Chúa Thật, được sinh ra mà không phải tạo thành …” . Câu này chứng tỏ Hội Thánh Công Giáo đã biết rằng có một vị Thiên Chúa giả mà một số mô tả trong Cựu Ước đã cầm nhầm, đấng đó không phải là đấng Thiên Chúa Thật mà Đức Giêsu tuyên xưng mình là con của Ngài và gọi Ngài bằng Cha (Abba). Ở đây chúng ta cũng lấy làm lạ tại sao Hội Thánh Công Giáo đã biết Cựu Ước là lầm lẫn mà vẫn ôm lấy nó khư khư và gọi đó là “lời Chúa” để kéo dài sự hoài nghi và bất phục của những người đang khao khát gia nhập vào Hội thánh của Chúa Kitô !! Có thể hiểu rằng họ là những kẻ có được rượu mới, nhưng vì đa số người dân đều thích rượu cũ cho nên họ cũng không dám từ khước bán rượu cũ cho dân vì như vậy sẽ không kiếm được nhiều lợi nhuận.
Tân Ước mới là chìa khóa của chân lý chứa đụng mọi lời giải đáp cho những ai khao khát tìm về nước Chúa.
Các bạn còn muốn đả kích Cựu Ước nữa thôi ?? Bạn có còn thấy chiếc “xe hủ lô” (xe cán đá “cổ lổ sỉ”của thời Pháp thuộc tại VN) sỉ rét vứt bỏ trên mặt phi đạo ở phi trường không ? Nếu thấy thì xin bỏ công đẩy nó qua một bên lề đường để nhường chỗ cho máy bay cất cánh, đừng mang đồ nghề ra để tháo gở mong sửa chửa và sơn phết nó làm gì !
Hiện nay có nhiều tôn giáo đang duy trì sách Cựu Ước như là lời thánh kinh bất di dịch và buộc phải vâng theo (chẳng hạn đạo Jehovah Witness tự cấm mình không được truyền máu [blood transfusion] bởi vì trong Cựu Ước cấm không được uống máu của sinh vật vì máu là mạng sống Thiên Chúa ban có khả năng xá tội (Leviticus 17:10-16)! Tuy nhiên có một thứ đạo gọi là đạo mới, đó là đạo của Đức Kitô (christianity) tức là đạo áp dụng các giáo huấn của Đức Jesus Christ, đạo này đang thi hành lời giáo huấn không được pha trộn giáo huấn cũ và mới với nhau mà chỉ rao giảng và dùng những giáo huấn mới của đấng Christ mà thôi. Những ai tự xưng mình là Kitô Hữu (christian) mà lại tôn thờ Cựu Ưóc thì hẳn đã chối bỏ tư cách tín đồ Kitô của họ. Hội thánh Công Giáo tuy cũng tự xưng là Kitô Giáo nhưng cũng mon men thèm lạt cái thứ rượu cũ của Cựu Ước. Tuy nhiên họ chỉ uống pha thêm chút đỉnh thôi, nhưng lắm khi cũng đủ làm cho nứt bầu toạc áo (chẳng hạn vụ án kết tội tử hình cho ông Galileo Galilei, bởi vì Cựu Ưóc dạy rằng mặt trời quay xung quanh quả đất chứ không phải như nhà thiên văn này chứng minh ngược lại.. vv.)
-----------